phác họa của Ngọc
Dũng
đào trung đạo
nhớ mai thảo
trận băo đêm quất ngang thành phố
xô lệch đất trời
có c̣n bông hoa nào chập chờn bên ngoài cửa sổ
chỉ là đêm tối ------ thế thôi
trên môi giá băng một lời vĩnh biệt
chắp cánh bay vào hoang vu
chợt nghe đâu đây tiếng hót thảng thốt
một kiếp chim lạc đàn
nửa đời bỏ xứ
run run ly rượu trên tay
dưới kia là vực thẳm
là bóng tối
là khoảng cách đời đời
nguyền rủa cái chết
san bằng những gốc bạn bè
san bằng san bằng hết
trong đêm tối hờ hững bước t́m những bậc thang
cúi đầu dừng chân
đọc câu thơ trên tàu lá chuối
soi bóng cổ nhân
trăng vô xứ
ngả nghiêng bóng h́nh hư hoại
thản nhiên ngồi giữa đường tầu sẵn sàng đón chuyến xe cuối
không bao giờ đến
không bao giờ chờ đợi một trở về------
một ḿnh một ḿnh không ai
một ḿnh một ḿnh không ta
Tháng Giêng 1997
© 2008 gio-o